Chương 48: Dị Hỏa
Kinh Ngạo Tuyết vì từng sinh tồn trong hoàn cảnh đặc thù, cũng đã luyện được bản lĩnh bất kỳ lúc nào cũng có thể ngủ được.
Nhưng Thẩm Lục Mạn lại không thể ngủ dễ dàng được.
Nàng cắn môi, mở to hai mắt nhìn nóc giường, bên tai là tiếng hít thở đều đều của Kinh Ngạo Tuyết.
Đối phương khi ngủ sau, cũng không ngáy, thậm chí tiếng thở cũng rất nhẹ, nếu không cẩn thận cũng sẽ không nghe thấy được.
Thẩm Lục Mạn quay đầu nhìn nàng một cái, trong lòng biết Kinh Ngạ Tuyết hiện tại đã thực sư ngủ.
Liên tục hai đêm, nàng còn nghĩ đối phương sẽ đòi làm gì đó, thậm chí cũng đã chuẩn bị tâm lý xong, chỉ cần đối phương có ý muốn, nàng cũng sẽ chủ động “giúp một chút”.
Nhưng đối phương lại thuần khiết như tờ giấy trắng, tối đa cũng chỉ hôn môi một cái, động tác có thêm cũng không có.
Thẩm Lục Mạn cũng bắt đầu an tâm, nhưng lại bắt đầu hoài nghi tướng mạo của mình,
Nàng tự ti suy nghĩ: có phải là dung mạo của nàng không đẹp, hay là vóc người nàng có chỗ nào không tốt, mới khiến Kih Ngạo Tuyết như là thánh nhân, nàng ngồi bên cạnh nhưng trong lòng cũng không loạn.
Thẩm Lục Mạn rũ đôi mắt xuống, kéo chăn lên gò má, dung mạo của nàng, trong yêu tộc cũng không phải số một hay số hai, nhưng cũng không quá xấu xí.
Sau khi đến tu tiên giới nhân tộc, tướng mạo xinh xắn của nàng cũng khiến cho nàng gặp nhiều phiền phức, sau đó mới nghĩ hết mọi cách che đi diện mạo mạo, đổi thành một khuôn mặt sáu phần bình thường.
Khuôn mặt này từng bước trưởng thành, biến thành tướng mạo hiện tại, thực tế cũng không phải tướng mạo chân chính của nàng, bất quá chỉ để đi lại ở nhân gian, như vậy mới không khiến nhiều người chú ý tới.
Lâu ngày, nàng cũng hoàn toàn quên mất khuôn mặt này.
Hiện tại….
Thẩm Lục Mạn sờ gò má của mình, nhẹ nhàng từ trên giường đứng dậy, đứng trước gương, đưa tay lên khuôn mặt của mình, khí tức xanh biếc từ trên mặt liền bóc xuống.
Một khuôn mặt mang hơi thở xinh đẹp liền xuất hiện trước gương.
Ngũ quan của nàng so với trước còn tinh xảo hơn, đôi mắt to hơn, mũi cao hơn, môi đỏ hơn, không giống tướng mạo ôn nhuận phổ biến của nhân loại, bề ngoài của yêu tộc luôn sắc xảo hơn.
Gò má cùng trán của nàng, đều có yêu văn của yêu đằng, dựa vào cái này thì có thể phân biệt được thân phận bán yêu của nàng, vì yêu hoàn chỉnh phải qua biến hình thì mới có thể huyễn hóa thành tướng mạo của nhân loại.
Nàng sờ văn lộ lục sắc huỳnh quang trên khuôn mặt mình, dùng ánh mắt yêu tộc nhìn đến, đây là biểu trưng cho thân phận thấp kém, dùng ánh mắt nhân tộc nhìn đến, thì biểu trưng nàng là yêu quái ngoại tộc.
Bán yêu là một thân phận xấu hổ, không đươc yêu tộc hay nhân tộc thu nhận, nếu không phải vì phụ thân nàng…
Mà thôi, Thẩm Lục Mạn rũ hau mắt xuống, giơ tay lau đi khí tức lục sắc huỳnh quang.
Nàng không muốn nhớ đến hồi ức ở yêu tộc, vốn khi nàng rời khỏi yêu tộc, thì cũng đã bị yêu tộc xua đuổi, từ đó về sau cũng không còn dây dưa với yêu tộc nữa.
Nàng cũng từng gặp chuyện với dung mạo của mình, nghĩ kỹ lại, Kinh Ngạo Tuyết trước kia cũng không thích nữ nhân, mà hiện tại vất vả mới thay đổi được một chút, nhưng mà chướng ngại tâm lý có lẽ trong khoảng thời gian ngắn này không dễ phá tan nhanh như vậy.
Hay là chờ nàng đột phá sự ngăn trở kia, thực sự để ý đến nàng rồi hãy nói.
Ngược lại nàng là yêu đằng, không có phát tình bình thường như là thú yêu tộc. Nói chung về chuyện đó, dục vọng không nhiều, chỉ quấn quýt như vậy là hoài nghi cảm giác Kinh Ngạo Tuyết đối với nàng mà thôi.
Nàng đi đến cạnh giường nằm xuống, tay Kinh Ngạo Tuyết liền mò đến trên người nàng, hàm hồ nói: “đi đâu vậy a?”
Thẩm Lục Mạn xoay người nhìn nàng, nói: “khát nước, uống chút nước, ngươi ngủ đi.”
Kinh Ngạo Tuyết lại hàm hồ ừ một tiếng, liền ngủ, tay cũng không thu hồi.
Thẩm Lục Mạn nhìn dung nhan nàng lúc ngủ, nhẹ giọng cười, đem tay nàng thả vào trong chăn, nhắm mắt lại ngủ.
Sáng ngày thứ hai, sau khi ăn xong điểm tâm, Kinh Ngạo Tuyết liền nói: “thê tử, thu dọn đồ, chúng ta lập tức lên núi.”
Liễu Nhi lúc này đang đút cỏ cho hai tiểu sủng vật của nàng, nghe vậy tò mò nói: “mẫu thân, đi lên núi, làm cái gì?”
Thẩm Lục Mạn xoay người vào phòng lấy công cụ săn thú ra, nàng nghĩ trong nhà cũng không còn bao nhiêu thịt để ăn, thuận tiện lên núi săn chút thijw mang về, nấu một bữa ngon cho Kinh Ngạo Tuyết.
Kinh Ngạo Tuyết tới trước mặt Liễu Nhi nói: “lên núi xem, sao vậy, Liễu Nhi cũng muốn đi?”
Liễu Nhi suy nghĩ một chút, lắc đầu nói: “không đi, muốn đi nhà Mộng Thu tỷ tỷ.”
Kinh Ngạo Tuyết nhìn nàng uy cỏ cho thỏ con nói: “con thỏ này a, lại được con nuôi đến béo tròn rồi a.”
Liễu Nhi cười nói: “đúng vậy, khẩu vị, đại bạch tốt.”
Sao mà không tốt được? Kinh Ngạo Tuyết liếc mắt, thầm nói: mỗi ngày nhìn thấy, miệng đối phương không ngừng chuyển động, luôn ăn, quả thực như là heo nuôi tốt chờ làm thịt.
Cũng may, hiện tại không phải mạt thế, nếu không nàng cũng không nhịn được, đem con thỏ mập này tới chưng thịt ăn.
Nàng không nhìn nhiều, sợ Liễu Nhĩ lại suy nghĩ, lại nhìn về con ngựa cao to đứng một bên.
Con ngựa này từ sau khi chữa khỏi vết thương, phần lớn thời gian đều ngoan ngoãn đứng một bên, mi trắng dài trên mắt rũ xuống, không biết là đang nhĩ cái gì.
Thế nhưng chỉ cần Liễu Nhi vừa về nhà, con ngựa này liền cọ đến, chọc Liễu Nhi cười ha ha.
Nghĩ vậy, Kinh Ngạo Tuyết cảm thấy Liễu Nhi dùng bạc mua con ngựa này không phí.
Thẩm Lục Mạn cầm đồ đi ra, Kinh Ngạo Tuyết đi lên trước nói: “ân, chúng ta đi thôi, Liễu Nhi, buôi trưa con nhớ về nhà ăn cơm a.”
Liễu Nhi ngoan ngoãn lên tiếng, đem cỏ non trên tay uy cho Đại Bạch ăn.
Sau đó, liền dẫn Tiểu Bạch ra cửa viện ăn cỏ.
Nàng ngồi một bên, luôn cảm thấy trạng thái Tiểu Bạch hôm nay không tốt, cúi đầu ăn cỏ còn mất hồn, mắt cứ theo bản năng nhìn về về phí núi.
Liễu Nhi nhíu mày hỏi: “Tiểu Bạch, ngươi muốn, lên núi?”
Tiểu Bạch quay lại, gật đầu với nàng.
Liễu Nhi tuổi còn nhỏ, cũng không biết được ngựa nhân tính hóa, ở nhân gian đại biểu là ngoại tộc, nàng chỉ biết Tiểu Bạch của nàng rất thống mình, cho nên cũng yên tâm vui vẻ.
Liễu Nhi thấy nó gật đầu, liền nhìn thoáng qua trên núi, trước đó mẫu thân cùng nương thân đã lên núi săn thí, nàng cũng muốn đi theo, nhưng nương thân luôn nói trên núi rất nguy hiểm.
Nhưng mà, mẫu thân và nương hiện tại đang ở trên núi, mặc dù đã đi được một lúc, nhưng bây giờ đuổi theo chắc cũng kịp.
Mà hiện tại nàng tay trói gà còn không chặt, nếu gặp phải mãnh thú hung ác, nương thân nhất định sẽ rất thương tâm.
Liễu Nhi nghĩ như vậy, trong lòng bất an khuyên Tiểu Bạch nói: “trên núi rất nguy hiểm, có sói, còn có gấu lớn.”
Tiểu Bạch nhìn nàng chằm chằm, trên mặt ngựa đột nhiên lộ ra biểu tình kỳ dị, như là đang cười.
Liễu Nhi bị nó nhìn chằm chằm, cảm giác trong đầu đột nhiên chấn động, sau đó cái gì cũng không biết.
Ánh mắt nàng trống rỗng, ôm lấy Đại Bạch chủ động nhảy đến chân nàng, theo sau Tiểu Bạch, tới ngọn núi sau cửa viện.
Lúc này, Kinh Ngạo Tuyết cùng Thẩm Lục Mạn đã đi đến giữa sườn núi, Kinh Ngạo Tuyết ngồi dưới một gốc cây, lau mồ hôi trên mặt, thở hổn hển nói: “dừng ở đây đi, nghỉ tạm một chút, ta đi không nổi.”
Thẩm Lục Mạn buồn cười ngồi cạnh nàng nói: “nơi này lin khí cũng không tệ, lai dễ nhìn thấy viện tử dưới chân núi.”
Kinh Ngạo Tuyết nhìn xuống dưới, chỉ mơ hồ thấy đại khái, cụ thể cũng không thấy rõ.
Nàng hỏi:”ngươi biết linh khí sung túc trong quần sơn này là nơi nào sao?”
Thẩm Lục Mạn gật đầu, quay đầu nhìn về hướng quần sôn, nói: “Đây là núi lớn của Đa Bảo Thôn, cũng là quần sơn nối dài, trong đó nhiều dã thú hung mãnh, thôn dân bình thường cũng không vào trong núi, vì dữ nhiều lành ít.”
“Mà dã thú cũng có bản năng theo lợi tránh hại, chúng nó dùng bản năng chọn nơi có linh khí dồi dào, cho nên, nơi sâu nhất của quần sơn là nơi có link khí đầy đủ nhất, cũng không phải là nơi chúng ta có thể đi.”
Kinh Ngạo Tuyết nghe vậy, thất lạc thở dài một ơi, ngắt cỏ trên đất nói: “vậy cũng không phải cách, có dã thú, thì tu luyện cũng không thể chuyên tâm được, bất quá nhắc đến cũng kỳ quái, vì sao linh khí trên núi lại đầy đủ như vậy? không phải nói linh khí ở nhân gian đã khô kiệt rồi sao?”
Thẩm Lục Mạn nghe vậy liền ngẩn ra, nhàn nhạt nhìn nàng một cái nói: “ngươi nói không sai, lúc đầu ta đến Đa Bảo thôn, cùng từng vào trong núi điều tra, nhưng cũng không tra đươc nguyên nhân cụ thể. Kiến thức ta cũng nông cạn, lâu ngày cũng không nghĩ đến chuyện đó nữa, chỉ cần link khí đầu đỷ cho ta tu luyện là được.”
“Ha ha,” Kinh Ngạo Tuyết nghe vậy cười to nói: “thê tử nói rất đúng, cũng không cần quản nguyên nhân vì sao. chỉ cần chúng ta có được lợi ích thực tế là đủ rồi.”
Nàng nhìn thoáng qua trên núi nói: “được rồi, ta nghỉ ngơi xong rồi, chúng ta tiếp tục vào bên trong a, tìm một chỗ ổn thỏa, linh khí nhiều, ngươi liền bố trí trận pháp, sau này lên núi tu luyện cứ cố định tại chỗ đó a.”
Thẩm Lục Mạn lên tiếng, hai người tiếp tục đi sâu vào trong núi.